Giới thiệu Huỳnh Công Ánh

1/ Tác Giả và Tác Phẩm:

Kính thưa quí vị niên trưởng
Kính thưa quí chiến hữu, quí văn thi hữu và quí thân hữu
Thưa các bạn trẻ cùng cùng có mặt tại đây hôm nay để nghe tâm tình qua Thơ và Nhạc của nhạc sĩ hưng ca Huỳnh Công Ánh.
Giới thiệu những tác phẩm thơ và hồi ký của Huỳnh Công Ánh, mà tôi lại ưu tiên nhắc đến anh như là một nhạc sĩ hơn là một nhà thơ hay nhà văn. Bởi lẽ nhiều người biết anh trên con đường hưng ca hơn là biết anh trên hành trình chữ nghĩa.

Chất thơ nhạc của Huỳnh Công Ánh trên con đường hưng ca vừa nuôi dưỡng chí khí người dân Việt bất khuất trước bạo quyền và tội ác. Vừa làm bừng sáng ngọn lửa đâu tranh vì sinh tồn của nòi giống Lạc Hồng.
“..Khi tim mình máu quật cường Rồng Tiên nòi giống còn căng
Những mùa Xuân xứ người tuyết giá lạnh căm
Mà lòng ta nóng mong ngày về rừng rực
Yêu nước, thương nòi không có lằn ranh tuổi tác
Lòng dặn lòng khi rời nước ra đi
Là nung nấu ngày về lồng lộng cờ bay đuổi giặc … 

Như trong bài “Du Ca” tôi đã viết:
Anh chiếc đàn guita
Em một cây sáo trúc
Tôi dòng thơ ngạo cuồng
Đã lên đường du ca
Hát cho rừng núi nghe

Hát chờ đêm bạn về
Hát giữa thời hôn mê…

Có lúc Huỳnh công Ánh cũng hát giữa thời hôn mê. Hôn mê từ những chiến binh xưa đã quên thời dùng máu xương đáp lời sông núi… Hôn mê từ các bạn trẻ đang sống ở Việt Nam bị cộng sản vô hiệu hóa tình dân tộc, nghĩa đồng bào và nhiễm khuẩn Mác Lê ngợi ca chủ thuyết vô thần.

Thơ của Huỳnh Công Ánh đến với người nghe là ý lời truyền tải tâm cảm trước các sự kiện và biến cố suốt dòng lịch sử Việt Nam thời hiện đại.
… Non sông vào thời u uẩn quá
Ta với người đau nỗi đau chung ..

Với tôi, Huỳnh Công Ánh là một văn nhân phong trần tải đạo từ tâm của một chinh nhân dang dở mộng xây thành trì tự do và dân chủ cho quê hương Việt Nam.
Một lời gọn như vậy cũng đủ giới thiệu người anh em cùng chung mộng ước được diễn trình lại những trắc trở trên đường chinh nhân, những băn khoăn về tình Đất chất Người đã biệt xứ hoặc còn lưu đầy trên chính quê hương mình. Từ đó nảy sinh lòng khát vọng được gởi những tâm tình khắc khoải từ quá khứ và hôm nay về với mai sau. Mong cùng các bạn trẻ đồng hành trên con đường tranh đấu vì một Việt Nam dân chủ, tự do và thịnh vượng.

Qua Thơ, Huỳnh Công Ánh có những tác phẩm đã xuất bản như: Hạnh Ngộ Bên Trời, Quẳng Gánh Lao Đao Giữ Nụ Cười, Ơn Nghĩa Trùng Trùng, Cát Bụi Lăn Trầm …

Riêng tập thơ Cát Bụi Lăn Trầm được giới thiệu hôm nay, là những nốt chữ nghĩa khảy lên trên những cung bậc thăng trầm của một người Việt Nam nặng lòng với non sông và tổ quốc. Những nốt trầm diễn đạt thân phận con người bị đè nén dưới bạo lực vẫn cố ngoi lên trong khát vọng sinh tồn. Mong cầu khát vọng được thăng hoa nở tình nhân ái.

Một con người biết hội tụ hai dòng Thơ và Nhạc để đi tới, vừa nuôi sống sinh lực bản thân, vừa làm nên chất thi ca dâng hiến cho đời thật đáng trân trọng. Huỳnh Công Ánh là một trong những con người đó. Anh không chỉ dùng lời thơ anh làm nhạc hát suông mua vui vài trống canh cho đời. Mà nhạc thơ anh chuyển tải cả khát vọng làm người, mở xích ngục tù đi đến tự do, nhân quyền và bác ái.

Chất thơ nhạc của Huỳnh Công Ánh trên con đường hưng ca làm bùng dậy chí khí người dân Việt bất khuất trước bạo quyền và tội ác. Làm bừng sáng ngọn lửa đâu tranh vì sinh tồn của nòi giống Lạc Hồng. Hào hùng và trong sáng là tố chất thơ của Huỳnh Công Ánh:
“..Khi tim mình máu quật cường Rồng Tiên nòi giống còn căng
Những mùa Xuân xứ người tuyết giá lạnh căm
Mà lòng ta nóng mong ngày về rừng rực
Yêu nước, thương nòi không có lằn ranh tuổi tác
Lòng dặn lòng khi rời nước ra đi
Là nung nấu ngày về lồng lộng cờ bay đuổi giặc ..

Nhưng anh và đồng bạn của anh đã bỏ nước ra đi trong nghẹn ngào tức tưởi, sống nhập cuộc lưu vong nơi miền đất lạ gần nửa đời người vẫn chưa được quay về nơi cố quốc để thăm đất quê cha và viếng mồ đồng đội của một thời bảo quốc an dân! Bởi ở đó còn bọn cường quyền thống trị .
“..Xuân nào cha, ông ngẩng đầu ưỡn ngực
Thù trong, giặc ngoài đánh dẹp. Vinh quang
Xuân nào cháu con ngậm ngùi, tủi nhục
Đứa gông cùm, đứa lưu lạc, lang thang ..!

Đã mấy mươi mùa Xuân lưu lạc
Hẹn hoài về thăm mẹ, thăm quê
Lần lữa Xuân này rồi Xuân khác
Mẹ héo hắt trông, con vẫn chưa về ..” 

Nỗi hận mất nước hòa vào nỗi buồn viễn xứ đã làm nhà thơ nghẹn uất tim đau suốt bao nhiêu năm làm người bất hạnh:

“.. Mài gươm mãi đến bao giờ nhỉ?
Bao giờ chém chết nỗi đau xưa
Nỗi đâu vẫn đó, ngày Quốc Hận
30 tháng 4 sông núi ngẩn ngơ
..

Ôi Tổ Quốc! Ôi hồn thiêng người bất hạnh
Ôi Tự Do! Ôi khát vọng con người
Ôi nòi giống! từng ngàn năm kiêu hãnh
Sao bây giờ đành bỏ nước ra khơi!

Tự Do ơi! Mẹ Việt Nam ơi!..” 

Cùng bất hạnh và cùng nỗi đau chung với anh là hằng triệu người Việt bỏ nước ra đi tránh ngọn đòn thù, tránh lũ cuồng nô hiểm ác:
“Non sông vào thời u uẩn quá
Ta với người đau nỗi đau chung ..” 

Nước mắt nhà thơ đã chảy thấm những chấn song cửa nhà tù cộng sản, chảy trên đường đi tìm tự do. Một sự tự do không chỉ cho riêng bản thân anh, là tự do cho cả những thiết thân mà anh đã ôm trọn trong vòng tay:Tình Nước và Nghĩa Đồng Bào. Đó là niềm khát vọng trong thơ nhạc của Huỳnh Công Ánh. Niềm khát vọng hóa thân thành từng lời nhắn nhủ với anh em và con cháu trên từng quãng đường anh đi qua trên hành trình hưng ca:
“.. Hãy bước tới, sống từng giờ ý nghĩa
Hãy nhớ quê hương, tổ quốc, giống nòi
Hãy quí trọng người già, con trẻ
Tình yêu thương sống mãi muôn đơi,
Làm người muôn đời
Là làm người Việt Nam ..” 

Thêm một điều cần nói đến là chất thơ Huỳnh Công Ánh rất giản dị như chính cuộc sống của anh. Lời thơ nhiều khi giống như lời nói bình thường giữa niềm xúc động dâng cao trong thổn thức với quê hương, với cha mẹ. Hoặc với lời nhắn nhủ cùng con cháu biết trách nhiệm mỗi con người đối với Quê Hương và Tổ Quốc. Như chính anh nhớ ơn nghĩa Mẹ Cha:
“.. cha truyền giòng máu Lạc Hồng
ở trong con
Truyền dạy tấm gương anh dũng
Lý, Lê, Trần
Dạy học làm người
Phải yêu thương, chia sớt
Làm người muôn đời
Là làm người Việt Nam ..”
..
Con đi ngày ấy tóc còn xanh
Lặng lẽ trông theo mắt mẹ đoanh tròng
Đất khách, đầu con giờ đã bạc
Ngày về xa, xa thăm thẳm ước mong
Làm sao? Biết làm sao mẹ ơi!” 

Hoặc như anh nói chuyện với con trai Huỳnh Công Việt:
“.. Đặt cho con chữ đầu tên nước
Là niềm tin, là hy vọng vô biên
Là tất cả những gì mong ước
Con hãy giữ gìn nòi giống Rồng Tiên.” 

Nên thơ anh rất dễ đi vào lòng người đọc như lúc khát khô được uống một ly nước mát từ nguồn cội quê hương .

Bạn hãy tin tất cả lời tôi dẫn trình sẽ có đủ trong “Cát Bụi Lăn Trầm. Như thể trên thân cát bụi vỗ về lòng nhau. Bạn thử vỗ về dòng thơ Huỳnh Công Ánh, bạn sẽ thấy sự khát vọng tỏa sáng trên hành trình đi tới ngày mai trong mưu cầu hạnh phúc đơn sơ mà phải có trong mỗi cuộc đời: Thanh Bình, Tự Do và Nhân Ái. Như anh mời gọi:

“.. Mời em vào nghe trường ca đời tôi
Trường ca không đổ nát
Trường ca muôn thuở gào
Để cháu con thấu được
Những nỗi lòng quạnh đau
Những người xa Tổ Quốc
Luôn nhớ màu Quê Hương ..
Luôn mong cầu hạnh phúc
Hạnh phúc có từ tâm ta
Có từ cùng bước chân hướng tới
Một niềm mơ
Một mái gia đình bình yên
Ngập tràn tìn yêu của mọi người ..”

Thơ Nhạc của Huỳnh Công Ánh là thế đó. Hạnh phúc, niềm mơ mở cửa trong hồn.

Kính thưa quí vị,
Trước khi nói về hồi ký “Vượt Tù – Vượt Biển”, chúng tôi xin tóm lược qua tiểu sử tác giả Huỳnh Công Ánh”
– Sinh năm 1946 tại làng Phú Kim, quận Phù Cát, tỉnh Bình Định
– Học qua các trường: Lasan và Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định.
– Tổng động viên năm 1968, tốt nghiệp khóa 3/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức.
– Tù cải tạo năm 1975
– Vượt ngục cuối năm 1980
– Vượt biển năm 1981
– Sáng lập Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị năm 1985
– Sáng lập Phong Trào Hưng Ca Việt Nam năm 1985
– Sáng lập Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam Tự Do năm 1986
– Sáng lập tổ chức Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam Tự Do năm 2013
(Tham khảo thêm về tiểu sử và hoạt động văn hóa, xã hội… trong Hồi Ký)

2/ Hồi ký “Vượt Tù, Vượt Biển” 

bia-tieng-viet

Thú thật, tôi rất dị ứng với chữ “Hồi Ký”, vì lẽ có một số hồi ký của những người đã trực tiếp tham dự vào cuộc chiến Việt Nam, tôi không đọc trọn. Bởi qua hồi ký, cái “tôi” của một cuộc đời thường được tuyên dương qua lời văn của chính tác giả.
Những thất bại, những lỗi lầm của mình đối với thế nhân, đối với lịch sử qua hồi ký của từng nhân vật đã bỏ quên lời xin lỗi riêng mình mà đẩy sự sai lầm về phía tha nhân cùng thời trách nhiệm.
Do đó, tôi biết mình khó giới thiệu với người đọc về thể loại hồi ký, vì dễ bị hiểu sai lệch về thiển kiến của mình.

Thế nhưng chuyện ngoại lệ cũng đến, khi anh Huỳnh Công Ánh đề nghị tôi điểm qua hồi ký “Vượt Tù – Vượt Biển” của anh. và tôi đã nhận lời cách đây hơn một năm sau một lần duy nhất được gặp anh trong buổi giới thiệu tác phẩm “Chính Luận” của Trần Trung Đạo. Chỉ một lần gặp nhau qua nhân dáng nhưng tôi đã gặp chữ nghĩa của anh Huỳnh Công Ánh nhiều lần qua các tập thơ đã xuất bản như: Hạnh Ngộ Bên Trời, Quẳng Gánh Lao Đao Giữ Nụ Cười, Ơn Nghĩa Trùng Trùng, Cát Bụi Lăn Trầm …
Thơ anh giống như những tự truyện rất thật của một con người chân chính với tấm lòng nhân ái đối với mọi người.

Tác phẩm chính được giới thiệu hôm này là quyển hồi ký “Vượt Tù – Vượt Biển”.
Trong lời mở của hồi ký, chính tác giả đã viết:
Cuộc đời rồi sẽ qua đi
Những gì còn lại được ghi trong này …

Không có lời ngỏ nào giản dị và trung thực hơn về một hồi ký được xem là bản tự truyện một đời người. Những gì còn lại của cuộc đời Huỳnh Công Ánh từ chiến sĩ đến nhạc sĩ và ngục sĩ đáng được gom vào một chữ: Sĩ Phu.
Với gia đình, anh là một người chồng, người cha đã tận tình và tận việc cho mái ấm và hạnh phúc chung cùng.
Với xã hội, anh là người đàn ông đi qua chiến tranh và hòa bình với tinh thần được hun đúc từ trường võ khoa Thủ Đức: Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm. Như chính ước mơ của anh khi viết tập hồi ký này: “Ước mơ và khát vọng lớn nhất là tôi làm tròn vai trò người chứng nhân của lịch sử” 

Thật là tuyệt vời với trách nhiệm của một sĩ phu với niềm khát vọng hằn sâu trong tâm thức của một người yêu nước. Muốn tiếp truyền đến thế hệ mai sau hoài bão và trách nhiệm của một công dân.

Thưa quí vị,
Tôi đang nâng những tác phẩm của Huỳnh Công Ánh, để giới thiệu cùng quí vị với lòng trân trọng. Bởi chữ nghĩa của anh gắn liền với máu thịt và tâm hồn của một con người chân chính. Cả những lời anh viết gởi các con của anh, cũng là viết gởi những người bạn trẻ hiểu về sự hy sinh của cha mẹ đã vượt khó dưỡng nuôi với mong ước con cháu mình thành người hữu dụng cho đời. Bằng cách giải trình từng đoạn đời người cha ra đi trên hành trình giữ nước, trên lối đi vào cửa ngục trần gian và trên những gập ghềnh hiểm nguy từ ngục tù cộng sản vượt biển khơi tìm đến bến bờ tự do.

Tất cả thơ văn của Huỳnh Công Ánh là một câu chuyện dài trực tiếp nói với người nghe bằng ngôn ngữ chân thành và thoải mái thoát qua sự dằn vặt của hận thù. Hơn thế, chữ nghĩa và ngôn từ còn được tác giả phả vào âm nhạc lan tỏa hơi ấm vào lòng thế nhân trên khắp mặt địa cầu.

Là một chiến hữu với tác giả, cùng trong cuộc tan hàng gãy súng, cùng sống trong các trại tù cộng sản và cùng biệt xứ lưu vong tìm tự do. Chúng tôi hiểu và cảm nhận sâu sắc từng câu chữ, từng ý lời của tác giả trong từng nỗi đau se thắt hay trong từng tiếng cười vui giữa hai bờ sinh tử của dòng chảy nhân sinh.

Bốn mươi hai năm thao thức ngẫm đời đau và thấm thía về thân phận của một chiến bình đã không hoàn thành trách nhiệm bảo quốc an dân. Những ai cùng chung số phận, đều có chung hệ lụy với những khổ đau và tủi nhục với một quân đội bị bức tử, hãy cùng chúng tôi mặc niệm cho những hy sinh của những vị anh hùng tuẩn tiết trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975 hoặc bị kẻ thù giết chết trong các nhà tù.

Qua nội dung hồi ký “Vượt Tù – Vượt Biển”, chúng tôi muốn được vinh danh anh là người tù kiệt xuất của thời đại. Anh đã vượt qua cửa nhà tù một cách hiên ngang, và đã vượt biển với niềm tin và nghị lực đối mặt tử thần. Chấp nhận đối đầu với dã thú và sóng gió biển khơi.

Trong chuyến vượt biển đi tìm tự do, anh đã bị cướp ba lần. Chút tài sản mọn có gì phải tiếc. Điều tôi muốn nói là không riêng anh Huỳnh Công Ánh, mà cả những người tù cải tạo đã vượt biên, vượt biển đi tìm tự do đã bị mất ba điều lớn nhất trong gia sản của một đời người tận hiến bản thân cho quê hương. Sự đáng tiếc là chúng tôi đã bị mất tổ quốc, mất danh dự và mất trách nhiệm khi bạn chém sau lưng, kẻ thù đâm trước ngực. Với dòng sống chân chính của thế nhân, chúng tôi xem đã chết theo sinh mệnh bị bức tử cùng quê hương vào đúng ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Khi bị quăng vào nhà tù cộng sản, sự sống mong manh giữa trăm ngàn đe dọa bởi hận thù và sự tàn ác. Chỉ biết tự mình dặn mình phải sống vì những hệ lụy ân tình của thân quyến gần xa.
Trong sự sống lây lất đó, giữa những rủi ro người tù Huỳnh Công Ánh tìm được điều may mắn do căn nguyên đạo hạnh kết hợp với duyên văn nghệ mà có được những giao hòa ân nghĩa ngay trong hàng ngũ kẻ thù khi họ nhận ra không có gì quí hơn sự lương thiện và lòng chân thật giữa người với người trong cuộc sống. Chính những cá nhân lương thiện này đã cứu anh khỏi chết mấy lần và tạo điều kiện cho anh vượt thoát khỏi nhà tù cộng sản.

Xuyên suốt trong 21 chương của “Vượt tù – Vượt biển” người Đại uý Sư đoàn 22 Bộ binh Quân lực Việt Nam Cộng hoà, người tù trốn trại T3 Tân Kỳ / Nghệ Tĩnh, người lái tàu vượt biển hai lần, mới đến được bến tự do đảo Pulau Bidong năm 1981.
Trên vùng đất tự do này anh đã sáng lập và chủ tịch đầu tiên Tổng hội cựu tù nhân chính trị Cộng Sản VN năm 1987.
Anh là người sáng lập Phong trào Hưng ca Việt Nam. Với quan niệm dùng văn nghệ như một lợi thế đấu tranh chính trị tác động tình thần thanh niên Việt Nam trong và ngoài nước tham gia cuộc cách mạng nhân bản giải phóng dân tộc, chống lại bạo quyền cộng sản.
Hoạt động hừng ca của anh được tổ chức ở nhiều nơi, hát cho tuổi trẻ Việt Nam hoặc trong chương trình thi ca quốc hận.

Từ chinh nhân đến chứng nhân và nạn nhân của chiến tranh, người chiến binh Huỳnh Công Ánh đã hơn chúng tôi với những thành tích đáng khâm phục. Tấm lòng từ ái và niềm tin nhân bản, Huỳnh Công Ánh đã vượt qua gian nan để có được sự thành công trên dòng đời hôm nay.

Huỳnh Công Ánh là sáng lập viên Phong Trào Hưng Ca Việt Nam (Tháng Tư, 1985) và đồng sáng lập viên Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam Tự Do (1986). Trong thời gian này, anh sáng tác nhiều bản nhạc tranh đấu cho quyền làm người và cho tự do của quê hương.
Năm 1992, nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh được tuyên dương tại Quốc Hội Hoa Kỳ, có sự hiện diện của đại diện Tổng Thống George H. W. Bush, 50 thượng nghị sĩ và dân biểu, vì thành tích hoạt động xã hội và đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam của anh.

Chúng tôi chúc mừng người chinh nhân thuở ấy đã gầy dựng nên nền tảng vững chắc cho tương lai các con mang tên Cẩm Tú Sơn Hà Việt Nam. Đặt tên con đúng niềm khát vọng xứng danh một con người Việt Nam là tấm lòng Huỳnh Công Ánh gởi đến tương lai sau khi đã thành công chuyện vượt tù, vượt biển.

Khi quí vị đã cảm thông nỗi lòng người chinh nhân lỡ vận, xin quí vị cầm lấy quyển hồi ký. Đọc để thấm và để ngẫm về một tự truyện tưởng như có mình trong từng sự kiện của một giai đoạn lịch sử thương đau của dân tộc Việt Nam.

Kính chúc quí vị và gia quyến luôn được nhiều sức khỏe và hạnh phúc.

Trân trọng,

Cao Nguyên
Washington.DC – 18/6/2017

DSC00574 copy

About Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam Tự Do

Kính chào quý vị đến với trang Tiếng Nói Liên Kết. Xin được nói qua về tổ chức Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam Tự Dọ Tổ chức được thai nghén vào cuối năm 2012 và chính thức ra đời vào đầu năm 2013 để kịp thời đáp ứng nhu cầu yểm trợ những tiếng nói yêu nước, chống bạo quyền, chống ngoại xâm của thành phần văn nghệ sĩ và giới sinh viên trong nước như Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Sau một năm sinh hoạt, tổ chức Liên Kết đã đáp lời yêu cầu của của Tuổi Trẻ Yêu Nước để chuyển tải các sáng tác bị cầm tù của 2 nhạc sĩ trẻ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình trong chương trình giới thiệu Dòng Nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước tại San Jose vào ngày 18/5/2013. Nhận thấy những tiếng nói trẻ đang bị cầm tù vì dám bày tỏ lòng yêu nước tại quốc nội cần có một thành trì nương tựa, tổ chức Liên Kết đã tổ chức buổi ra mắt sách cùng CD cho hai thi nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh và Việt Phương tại Trung Tâm Văn Hóa Mỹ Việt và chiều ngày 17/5/2013. Buổi ra mắt sách và CD đã được đồng hương San Jose yểm trợ nhiệt liệt và tổng số tiền thu được là $3,100 đã được trao tận tay cho anh Vũ Trực, đại diện chính thức của TTYN tại hải ngoại để yểm trợ cho các anh em đang bị tù và gia đình của họ. Sau đó, tổ chức Liên Kết cũng đã có những chương trình ca nhạc đấu tranh và ra mắt sách tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 3/8/13 và sau đó là tại Thủ Đô Tị Nạm Nam Cali vào ngày 14/12/13. Ở mọi nơi, tổ chức Liên Kết đã dựng thành trì để giúp anh em trẻ trong nước với số tiền yểm trợ mà đồng hương đã quyên góp đươc. Tại mỗi địa phương, tổ chức đã mời được một Thủ Quỹ để giữ hồ sơ, sổ sách tài chánh để cùng với Liên Kết phối hợp điều hành quỹ yểm trợ quốc nội. Xin kính mời quý vị theo dõi sinh hoạt của Liên Kết ở trang Sinh Hoạt. Mọi liên lạc với Liên Kết, xin gửi về: lienketuoitre@gmail.com
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s