HCA: Người Đi Qua Thăng Trầm

Đời chẳng thể hiểu, cậy có vầng nhật nguyệt

Mộng xoay càn khôn, lực vất vưởng nhẹ tơi

Đôi tay vỗ âm khô rền thảng thốt

Thắp niềm vui leo lét ánh ma trơi…*

 

Những câu thơ nghe qua thảng thốt như chiến mã trúng thương hí rền trận địa.

Bi uất ngất trời như Chiến Tướng thét hờn căm, chỉ dăm câu thơ ý tình gởi gió, gió ngược chiều như trốt xoáy nửa đời đau.

Người quân nhân được vinh danh xuất sắc, đã từng là niềm hãnh diện của binh đoàn, lính trinh sát là chiến binh thầm lặng lấy bóng đêm làm màu áo ngụy trang, dõi đêm trường ngậm tăm truy địch vẫn mơ màng tin có vầng minh nguyệt soi đường những thời khắc tối tăm.

Là tù binh đời tù không án, vẫn chưa hề chịu nhận mình thua, “chưa đánh sao thua”, Tướng hèn quân lạc biết còn ai sống chết với lời thề. Máu trinh sát còn nguyên trong huyết quản, lại sục sôi: vượt trại, vượt tù, vượt biên, vượt biển, vượt không gian vượt cả thời gian tìm đất hứa, cũng chỉ vì yêu chuộng tự do.

Khó lắm, khó có người tâm cao ý cả như người xưa mộng đội đá vá trời.

Nhưng vẫn có vì:

…Tổ Quốc cơ hồ như cạn mất

  Chắt từng lời thống thiết lúc thảnh thơi…*

Từng con chữ như xoáy vào vết cắt từ người chiến binh lạc bạn mang tên Huỳnh Công Ánh đang hiển hiện trước mặt tôi qua từng trang, từng trang bản thảo tập hồi ký: “Vượt tù vượt biển”. Tự dưng tôi muốn viết vài điều gì đó về con người không chịu khuất phục trước nghịch cảnh không thỏa hiệp với bất nhân và tư cách hào sĩ trùm lên cả những đam mê trong đời thường không ân hận.

Tiếc thay những gì tôi muốn viết thì người khác đã viết hộ dùm tôi mà chính tác giả cũng là một trong những người đó. Dĩ nhiên tác giả khó tự nói về mình, nhưng tự bạch qua những trang hồi ký thì không phải là đã tự nói với chính mình mà thật ra đang bộc bạch với mọi người.

Dù chỉ là kể lại chân chất không hoa hòe hoa sói những biến cố, những đổi thay đời lính trong một thời gian nhất định nhưng cũng đã vẽ nên bức tranh khá hoàn chỉnh hóa thành nhân sinh quan của chính mình. Có thể đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sự trùng hợp này lại trở thành chất xúc tác khiến người đọc không thể không tự vấn mình nếu rơi vào một vài trường hợp của tác giả.

Tôi biết Anh Huỳnh Công Ánh trước hết là vì cùng chung một thời quân ngũ, cùng tù và vì cùng trôi trên dòng đời lưu xứ, cùng trải lòng theo ý chữ tình thơ. Tôi tìm thấy chính tôi qua dòng thơ Huỳnh Công Ánh, từ “Hạnh Ngộ Bên Trời”, Ơn Nghĩa Trùng Trùng” đến “Quảng Gánh Lao Đao Giữ Nụ Cười” nhưng trên hết người viết vô cùng tâm đắc với Thi Ca Nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh vì anh là đồng sáng lập viên Phong Trào Hưng Ca Việt Nam, Văn Nghệ Sĩ Tự Do…Và vì tôi lại là người đam mê “Giọng kèn tiếng uyển” từ thời còn ngồi ghế nhà trường. Cảm phục cao độ khi được nghe những bài tâm ca tranh đấu và những hoạt động không mỏi mệt vì lý tưởng tự do của người chiến binh Huỳnh Công Ánh không đầu hàng nghịch cảnh từ chiến trường, thương trường và ngay cả trong biển đời lưu vong luôn dậy sóng. Tôi tin chắc trong những giấc mơ anh vẫn là:

Đạp sóng trùng khơi tâm vươn chí cả

Mượn tre phù đổng đập nát bắc quân.

Chính vì thế tác giả Huỳnh Công Ánh không chỉ là một tên tuổi không xa lạ trong giới văn nghệ sĩ Hải Ngoại mà còn là cái gai trong mắt nhà cầm quyền đương thời trong nước. Thử hỏi văn nghệ sĩ nói riêng và những người tâm huyết được mấy ai như thế.

Bàng bạc trong tập hồi ký là những đổi thay buồn vui bất ngờ đến chóng mặt, là những phân cảnh sinh hoạt đời lính đời tù như những thước phim chưa cắt ráp, được tác giả ghi lại như đang kể chuyện khi thù tạc bên một quán vắng bên đường cùng bằng hữu, chấp nhận chất vấn, chấp nhận đã kích, nhưng sự thật vẫn là sự thật nhất là khi đang tương giao trên chiếu rượu. Đại danh từ xưng tôi của tác giả có đấy nhưng dường như mờ nhạt bởi vì tất cả đã hiển hiện trên từng con chữ. (Người viết không tiện trích dẫn vì tôn trọng sự thật của tác giả và cũng vì để chính người đọc sẽ ngạc nhiên tìm thấy những buồn vui thú vị, những oan khiên trùng hợp và những sinh hoạt đời lính không thể nào quên)

Ở trang cuối tập hồi ký là một lời kết cũng là một lời ngỏ của tác giả khá thụ vị:

*Các bạn vừa cùng tôi đi lại đoạn đường đời từ thơ ấu đến trưởng thành, từ nghèo khó đến triệu phú, từ vinh quang đến tù tội và cuộc hành trình đầy gian nguy, hiểm trở tìm tự do của tôi. 

     Sau khi đến Hoa Kỳ, tưởng rằng những thăng trầm, nghiệt ngã đã qua đi.  Nào ngờ…..

 

Nào ngờ…Nhưng tôi tin đọc giả sẽ không ngờ gì cả vì qua tập hồi ký mọi người đều có thể biết rõ là Tác giả Huỳnh Công Ánh là người không đầu hàng nghịch cảnh, mà biển đời thì luôn dậy sóng, lời thị phi không thiếu ở bất kỳ một xã hội nào.

Hơn bốn mươi năm trôi qua đất nước bị cưỡng chiếm, lại đang bị xâm thực vì tàu cộng, Đảng cầm quyền vẫn không thay đổi cái gọi là “tư duy” “hèn với giăc ác với dân” Thì người Việt Hải Ngoại không thiếu người còn tâm huyết với tiền đồ Việt Nam mai sau mà Huỳnh Công Ánh là một trong số người đó.

Tuy nhiên, qua một thời chia lửa và bằng chân tình văn nghệ tôi mạo muội nhận xét chủ quan về những sáng tác và hoạt động của tác giả HCA trên mọi lãnh vực dường như vẫn còn nhưng nhức ưu tư khác gì:

Tiếng sói tru thê thiết gọi đàn

Dưới trăng tròn sợ vầng nguyệt vỡ

Nhưng vẫn hai chữ nào ngờ: Huỳnh Công Ánh còn hứa hẹn với chúng ta là sẽ gặp lại ở hồi ký phần II:    Những nghiệt ngã thăng trầm trên đất Mỹ.

Biết đâu lúc ấy đã thành đàn.

Mong thay.

 

Túy Hà/ Chủ Tịch Văn Bút Nam Hoa Kỳ

*Chữ in nghiêng là của Huỳnh Công Ánh

About Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam Tự Do

Kính chào quý vị đến với trang Tiếng Nói Liên Kết. Xin được nói qua về tổ chức Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên Việt Nam Tự Dọ Tổ chức được thai nghén vào cuối năm 2012 và chính thức ra đời vào đầu năm 2013 để kịp thời đáp ứng nhu cầu yểm trợ những tiếng nói yêu nước, chống bạo quyền, chống ngoại xâm của thành phần văn nghệ sĩ và giới sinh viên trong nước như Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Sau một năm sinh hoạt, tổ chức Liên Kết đã đáp lời yêu cầu của của Tuổi Trẻ Yêu Nước để chuyển tải các sáng tác bị cầm tù của 2 nhạc sĩ trẻ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình trong chương trình giới thiệu Dòng Nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước tại San Jose vào ngày 18/5/2013. Nhận thấy những tiếng nói trẻ đang bị cầm tù vì dám bày tỏ lòng yêu nước tại quốc nội cần có một thành trì nương tựa, tổ chức Liên Kết đã tổ chức buổi ra mắt sách cùng CD cho hai thi nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh và Việt Phương tại Trung Tâm Văn Hóa Mỹ Việt và chiều ngày 17/5/2013. Buổi ra mắt sách và CD đã được đồng hương San Jose yểm trợ nhiệt liệt và tổng số tiền thu được là $3,100 đã được trao tận tay cho anh Vũ Trực, đại diện chính thức của TTYN tại hải ngoại để yểm trợ cho các anh em đang bị tù và gia đình của họ. Sau đó, tổ chức Liên Kết cũng đã có những chương trình ca nhạc đấu tranh và ra mắt sách tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 3/8/13 và sau đó là tại Thủ Đô Tị Nạm Nam Cali vào ngày 14/12/13. Ở mọi nơi, tổ chức Liên Kết đã dựng thành trì để giúp anh em trẻ trong nước với số tiền yểm trợ mà đồng hương đã quyên góp đươc. Tại mỗi địa phương, tổ chức đã mời được một Thủ Quỹ để giữ hồ sơ, sổ sách tài chánh để cùng với Liên Kết phối hợp điều hành quỹ yểm trợ quốc nội. Xin kính mời quý vị theo dõi sinh hoạt của Liên Kết ở trang Sinh Hoạt. Mọi liên lạc với Liên Kết, xin gửi về: lienketuoitre@gmail.com
This entry was posted in book event, book event, Huynh Cong Anh, kể chuyện, Opinion, Uncategorized and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s